honnhanbenvung.com

Bài viết 07/2017

Rất nhiều các bậc phụ huynh mong muốn tương lai của con em mình được rộng mở hơn bằng việc cho phép chúng được tiếp cận đến nền giáo dục có chất lượng cao từ sớm. Đồng thời, nhận biết được cơ hội trúng tuyển đại học cao hơn đối với những người đã du học từ bậc trung học phổ thông nên không ít gia đình hiện nay cho con đi du học nước ngoài từ khi còn nhỏ. Trong bài viết dưới đây, chúng tôi sẽ giúp bạn đọc giải đáp thắc mắc có nên du học trung học phổ thông tại mỹ hay không?
Nền giáo dục chất lượng cao
Cùng với Nhật bản và một số quốc gia khác thì Mỹ cũng nằm trong hệ thống các nước có nền giáo dục tốt nhất trên thế giới. Môi trường học tập ở Mỹ không chỉ có chất lượng cao mà còn có sự tiên tiến và hiện đại đặc biệt có sự khác biệt so với nền giáo dục của nước ta. Không hề có sự bắt buộc và phải theo khuân mẫu như một số quốc gia mà nền giáo dục ở Mỹ lại hướng tới sự năng động và cởi mở hơn. Các trường nói riêng và toàn bộ nền giáo dục nói chung đều có xu hướng khuyến khích các học viên phát triển bản thân một cách tối đa và thúc đẩy họ phát triển độc lập là chính. 
Cơ hội rộng mở
Với việc theo học ở Mỹ từ bậc trung học phổ thông, cơ hội đỗ vào đại học của các bạn trẻ gần như là 100%. Nền tảng và những điều cần thiết cho các bước chuẩn bị trong đời sống và trong cả học tập sẽ được hình thành từ sớm và môi trường này sẽ giúp cho học sinh có được những bước cơ bản nhất trong việc vào đại học học tập. Hơn nữa, nhờ việc tiếp nhận sự thay đổi về văn hóa từ sớm nên sự hòa nhập đối với nền giáo dục và văn hóa của những người đi học từ bậc trung học phổ thông ngoài việc nhanh chóng hơn còn là có sự gìn giữ về nét văn hóa truyền thống dân tộc tốt hơn.
Có nên hay không?
Thực chất đây vẫn là một lời thắc mắc còn được bỏ ngỏ bởi vẫn có nhiều hệ quả mang tính tiêu cực đối với các bạn trẻ du học trung học phổ thông tại mỹ bởi vì còn quá trẻ để có thể thích ứng tuyệt đối với sự thay đổi. bên cạnh đó, vào tầm độ tuổi này, những thay đổi mang tính quan trọng đặc biệt với cả cuộc đời của người đó nên cần phải có được những sự thận trọng nhất định. Nếu thiếu đi bàn tay che chở và giáo dục của cha mẹ ngay lập tức sau khi đã được bao bọc trong suốt quãng thời gian trẻ thơ sẽ khiến nhiều em bị sốc.
 
Để làm nên một phong vị ngày Tết, thì bàn thờ gia tiên là nơi quan trọng nhất, bởi đó là nơi mà các gia đình dành riêng để giao tiếp với tổ tiên, với thần linh. Tập tục thờ cúng tổ tiên và thần linh phụ thuộc vào phong tục, tập quán của từng dân tộc, từng vùng miền vì vậy có sự đa dang về màu sắc.
Việc trang trí bàn thờ gia tiên là công việc được chú trọng đầu tiên của một cái Tết, thường thì việc này do chính tay gia chủ thực hiện để tỏ lòng hiếu kính. Ngày 23 tháng Chạp, sau lễ cúng “ông Công, ông Táo” thì công việc dọn dẹp, trang hoàng bàn thờ được thực hiện.
Việc dọn dẹp hay bày biện bàn thờ gia tiên vào ngày thường có thể qua loa, sơ sài vì lý do bận bịu làm ăn, thu vén tiền bạc… Song vào những ngày Tết, công việc này được yêu cầu có sự chu đáo nhất định. Không những dọn dẹp bàn thờ để thể hiện sự quan tâm đối với ông bà mà còn là một cách để tạo sự may mắn cho năm mới.
Cách bày biện chuẩn trên bàn thờ gia tiên thường là ở chính giữa đặt bát hương (tượng trưng cho tinh tú) và trên bát hương có cây trụ để cắm hương vòng (tượng trưng cho trục vũ trụ), hai bát hương khác đặt ở bên trái và bên phải tạo nên tư thế tam tài; ở hai góc ngoài bao giờ cũng có hai cây đèn dầu (hoặc nến) tượngtrưng cho mặt trời bên trái và mặt trăng ở bên phải.
Công việc chăm chút bàn thờ gia tiên là cách để con cháu bày tỏ lòng yêu kính và tưởng nhớ đế ông bà tổ tiên. Không phải đợi lúc năm hết tết đến, nhân dịp giỗ chạp hay vào những ngày sóc vọng, người ta mới dọn dẹp và chăm chút bàn thờ. Lúc nào tết đến, việc đánh sáng lại bộ tư đồng, lau chùi khung ảnh, thay cát bát hương (nhang)…cũng là quan trọng. 
Việc bày bàn thờ gia tiên ngày Tết lại được ưu ái dành cho quý ông, đơn giản vì việc ấy nặng nhọc, không thích hợp cho phụ nữ. Hơn thế, người đàn ông là chủ gia đình, phải đại diện chăm lo nơi cư ngụ của tổ tiên để tỏ lòng hiếu kính. Việc bày biện hay thắp hương (nhang) trên bàn thờ không phân biệt nam nữ, tuổi tác. Tuy nhiên, để giữ nếp xưa, mọi nhà vẫn mời người lớn tuổi nhất họ hay nhất nhà ra khấn và thắp hương cho ông bà tổ tiên 3Trang trí bàn thờ bằng mâm ngũ quả. 
Sau khi đã sắp đặt xong, bạn nên để mâm quả cạnh hoa trên bàn thờ tổ tiên và tránh những vị trí che khuất các vật dụng khác. Cuối cùng, những sản vật đẹp mắt nhất, tinh tuý nhất, được dâng bày với những tình cảm hiếu kính, trang trọng và thiết thực nhất. 
Không thể phủ nhận tầm quan trọng của việc sử dụng nước từ trước tới nay, tuy nhiên việc lấy nước lại chưa bao giờ dễ dàng nếu chúng ta không sử dụng máy bơm nước. Nếu ở nông thôn máy bơm nước được dùng để bơm giếng khoan, giếng đào, bơm nước tưới tiêu đồng ruộng,… thì ở thành thị máy lại giúp ăng áp lực nước, bơm nước từ bể thấp lên bể cao, giúp việc lấy nước đơn giản hơn. Tuy nhiên, không phải mọi bộ phận người tiêu dùng có thể đáp ứng tài chính để mua máy bơm, do đó xu hướng mua những chiếc máy giá rẻ là điều tất yếu. Bài viết dưới đây sẽ khái quát một vài chú ý khi mua máy bơm nước giá rẻ
Cấu tạo máy và những yếu tố để lựa chọn máy bơm nước phù hợp
Hãy đảm bảo những bộ phận sau của máy khi mua: bánh công tác được lắp trên trục bơm cùng với các chi tiết khác tạo thành roto, luôn ở trạng thái cân bằng tĩnh và cả cân bằng động để khi hoạt động không cọ xát vào thân máy; trục bơm chắc chắn; bộ phận hướng vào và bộ phận hướng ra. Đó là cấu tạo chính của máy, bạn cũng nên để ý xem máy đã bị hư hỏng bộ phận nào khác. Tuy là mua với giá rẻ nhưng bạn vẫn cần xem xét kĩ những yếu tố sau để lựa chọn được chiếc máy bơm phù hợp cho mục đích sử dụng của mình. Đầu tiên là chiều cao đẩy được tính từ vị trí đặt máy đến vị trí ống ra, khi chọn máy ta nên chọn máy có thông số lớn hơn chiều cao thực từ 5m tới 10m. Thứ hai là lựu lượng nước – lượng nước máy bơm được trong một khoảng thời gian nhất định, lưu lượng nước này sẽ tương ứng với chiều cao đẩy. Thứ ba là cỡ ống, tùy vảo lượng nước thì sẽ có những kích thước ống khác nhau để đạt được áp lực đẩy tốt nhất. Nếu bạn không hiểu về các thông số kĩ thuật hoặc những thuật ngữ thì nên tìm người hiểu để biết thêm thông tin hoặc liên hệ tới ơi cung cấp để tham khảo.
Giá thành
Có nhiều loại máy bơm nước nên giá thành của chúng cũng sẽ dao động khác nhau, nhưng bài viết này sẽ tập trung vào 2 loại máy bơm chính là máy bơm gia đình và máy bơm công nghiệp. Máy bơm gia đình thường có công suất nhỏ hơn, kích thước nhỏ linh hoạt hơn, tuy nhiên áp lực nước sẽ không lớn. Gía của loại máy bơm này từ mấy trăm ngàn tới hơn triệu tùy tính năng của máy. Đối với máy bơm công nghiệp, máy to hơn, công suất bơm nước lớn, áp lực nước lớn, bơm sâu,… có giá khoảng mấy triệu tùy loại. Hy vọng bài viết sẽ giúp ích cho bạn trong việc chọn mua máy bơm nước giá rẻ 
 
 Dị ứng nổi mề đay là một trong những căn bệnh mà ai trong đời cũng mắc phải một lần.  Tuy nhiên thay vì sử dụng những thuốc tây đắt tiền thì dân gian ta đã truyền lại những mẹo chữa bệnh này rất nhanh chóng mà lại không hề tốn quá nhiều chi phí. 
Bệnh mề đay không phải là một căn bệnh quá nguy hiểm nhưng chúng rất phổ biến và là nỗi ám ảnh lớn đối với nhiều người. Nếu chúng ta không chữa dứt điểm căn bệnh này thì nó sẽ dễ dàng tái phát và còn làm da dẻ chúng ta trở nên xấu đi nổi mẩn, mụn đỏ, gây mất thẩm mỹ trầm trọng. Trong xã hội hiện đại thuốc tân dược chữa mề đay đang được bày bán rất nhiều trên thị trường xong chúng không thể sánh bằng những kinh nghiệm trị bệnh của ông cha ta truyền lại từ rất lâu đời. Hôm nay chúng tôi sẽ giới thiệu đến các bạn những cách chữa mề đay bằng mẹo đã sưu tầm được.
Cây đơn lá đỏ
Cây đơn lá đỏ rất phổ biến ở làng quê Việt Nam những vấn đề liên quan đến dị ứng nổi mề đay hay phồng rộp bong tróc da thì việc bạn cần làm là Hãy nhanh chóng tìm đến loại cây này. Cách sử dụng là bạn hãy mua về phơi cho héo bớt rồi sao vàng sau đó tắt nhỏ thuốc ra chia thành nhiều thang để tiện cho những lần dùng. Mỗi tháng thì cần khoảng 40 gam thuốc mỗi ngày lấy một thang sắc kỹ và uống nước. Nếu kiên nhẫn dùng trong nhiều ngày thì bệnh sẽ mất hẳn và rất ít có khả năng tái phát. 
Cây lá hẹ
Lá hẹ tươi cũng là một loại cây rất phổ biến Thậm chí nhiều người còn sử dụng chúng trong nấu ăn để kích thích đường ruột và khẩu vị. Bạn có thể lấy một bó hè xanh sau đó rửa sạch cắt nhỏ thành từng đoạn rồi cho hết vào nồi đổ lượng nước sao cho gấp đôi vạch lá hẹ. Tiếp đến bạn hãy đun sôi rồi để nguội bớt cho nồi thuốc được dễ uống. Bệnh nhân bị mề đay nên uống loại thuốc này thường xuyên hoặc lấy vải mềm thấm rồi bôi lên vùng da bị dị ứng.
Ngoài da chữa mề đay bằng mẹ còn được lưu truyền bằng cách sử dụng canh gừng. Không cần tốn quá nhiều tiền để mua thuốc thang chỉ cần dùng ngay 20 liệu sẵn có trong nhà bếp của bạn là đường và gừng tươi và có thể chữa được căn bệnh này. Cho đường dấm vào một bát nước rồi cắt sợi gừng Bỏ nhỏ vào nồi đun sôi cho đến khi nước cạn còn khoảng một bát là
Trên đây là những cách chữa mề đay bằng mèo đơn giản nhất mà chúng tôi đã sưu tầm được, hi vọng rằng các bạn đã có những kiến thức đầy đủ để đối phó với căn bệnh này.
 
Tuy không hay ngắm vuốt nhưng không phải đàn ông không chăm Io sắc đẹp của mình. Các trung tâm thể dục thể hình sống được nhờ túi tiền của đấng mày râu. Ai cũng biết rằng chạy, tập thể dục, chơi tennis... cũng là những môn thể thao rèn luyện sức khoẻ, song đàn ông vẫn đến các trung tâm thể dục thể hình để mong cấp tốc có một cơ thể cường tráng. Đàn ông chi tiền để chăm lo cho cơ thể của họ còn nhiều hơn đàn bà.
 
Đàn ông quan niệm vẻ đẹp của giới mình là mạnh mẽ, cường tráng, khoẻ khoắn, trong đó sự mạnh mẽ về tính cách, lối sống được coi trọng hơn. Đi ăn trưa, đi píc-ních, đi dạ hội, ngồi ở tiệm giải khát... thông thường đàn ông bao luôn cả người bạn khác giới. Những người không ga lăng thường rất ít nam tính, chi tiêu tủn mủn, đôi khi còn thích đeo hoa tai, thích cắm hoa trên bàn làm việc.
 
Ngay cả khi đi nhà hàng và các bạn cùng giới, những người đàn ông ít tuổi hơn cũng tranh phần trả tiền. Ngoài việc kính trọng các bậc cao niên, họ còn muốn chứng tỏ sức mạnh của mình, cho dù cái ví của họ cũng không dày lắm.
 
Che chở người bạn khác giới là vinh quang của đàn ông. Thích Phi (thời tiền Hán) không xinh đẹp nhưng hễ gặp vua (Lưu Bang) là thút thít, lo lắng nên luôn được vua che chở. Trái lại, Hoàng hậu, nhan sắc, tài giỏi, cơ mưu nhưng lại hay phản bác vua nên bị vua căm ghét; đầy vào lãnh cung.
Sự tôn nghiêm của đàn ông, ấy là điều mà đàn bà phải biết và phải nhớ. Khi đang yêu nhau, nếu nàng nói với chàng rằng; “Anh không đáng mặt đàn ông” thì tình yêu có nguy cơ sẽ tan vỡ. Trong gia đình, nếu bà vợ cố ý hạ bệ sự tôn nghiêm của chồng (nhất là trước mặt các con và bạn bè) thì có thể bị ăn một cái tát. Chẳng phải ngẫu nhiên mà có anh chàng tát vợ còn được bạn cùng giới khen “được đấy".
 
Những người đàn bà khôn ngoan luôn biết giữ gìn sự tôn nghiêm của chồng và luôn tỏ ra mình là kẻ yếu, lúc nào cũng cần được che chở, giúp đỡ. Đó mới thật là sự vô địch của đàn bà (lạt mềm buộc chặt). Tây Thi không cãi Phù Sai một câu nào, luôn nép vào Phù Sai như tựa vào một cây đại thụ, thế mà được tất cả.
 
Khổ mấy cũng chịu được, đau đớn mấy cũng chịu được nhưng nhục thì không chịu được đó cũng là vẻ đẹp của đàn ông. Đàn ông có thể khóc vì thương người khác nhưng không khóc vì tự thương mình. Giọt nước mắt tủi thân ấy là giọt nước mắt đàn bà.
 
Nếu lấy vợ vì tiền, vì tài sản của vợ thì đó không phải là đàn ông, trăm người thì cả một trăm bị vợ xỏ mũi sai khiến, bảo cười là phải cười, bảo hắt xì hơi là phải hắt xì hơi.
 
Đàn ông nếu biết thế nào là vẻ đẹp của đàn ông sẽ đàn ông hơn.
 
Đàn bà nếu biết thế nào là vẻ đẹp đàn ông sẽ hạnh phúc hơn.
 
Nhật Khánh - Báo Gia đình & Xã hội số 44 (93) - Năm thứ 2 (từ 2/11 đến 9/11/2000)
 
Việc quảng cáo điện tử phát triển sẽ tạo cơ hội giải quyết việc làm cho hàng nghìn cán bộ, công nhân viên ngành Quảng cáo, tạo ra nguồn thu không nhỏ.
 
Một nét mới nữa của quảng cáo ngoài trời ở Hà Nội là hệ thống nhà chờ, xe buýt ngày càng nhiều, đẹp hơn với nhiều mẫu mới hiện đại, ông Phạm Quốc Trường - Giám đốc Sở Giao thông công chính Hà Nội cho biết: Các công ty quảng cáo đầu tư khá nhiều cho hệ thống, nhà chờ xe buýt. Ba năm qua, các công ty quảng cáo đã đầu tư hàng trăm nhà chờ xe buýt ở Hà Nội - tiết kiệm cho ngân sách của Nhà nước hàng ngàn tỉ đồng.
 
Theo ông Phạm Duy Thắng - Trưởng phòng Quản lý Văn hóa quận Ba Đình: những biển quảng cáo điện tử với kết cấu nhẹ và với các chương trình điều khiển phong phú không chỉ làm đẹp đô thị mà còn góp phần che chắn những điểm xấu như các mảng nhà cũ, tường cũ,...
 
Vừa qua UBND thành phố đã đồng ý cho sở Văn hoá - Thông tin cấp giấy phép cho một số bảng quảng cáo điện tử theo chương trình đèn nét với tiêu chuẩn hiện đại của thế giới.
 
Cùng sự đổi mới của luật doanh nghiệp, việc UBND thành phố Hà Nội, Sở Văn hóa - Thông tin và các đơn vị chức năng vừa kiên quyết chấn chỉnh các biển quảng cáo xấu bằng tôn, sơn vừa khuyến khích quảng cáo điện tử đã đem đến cho các doanh nghiệp quảng cáo Hà Nội một luồng sinh khí mới, góp phần cùng các doanh nghiệp phát triển theo đúng tầm cỡ Thủ đô của một đất nước. Việc khuyến khích là cần thiết, song các sản phẩm quảng cáo cần đảm bảo tính thuần phong mỹ tục, tránh chạy theo xu hướng lai căng, kệch cỡm để mỗi sản phẩm không chỉ đơn thuần là tấm biển quảng cáo mà còn là những tác phẩm nghệ thuật.
 
TRÀ MY - Báo Gia đình & Xã hội số 40 (89) - Năm thứ 2 (từ 5/10 đến 12/10/2000)
 
Vào mùa ấm, hai lần một tháng, bố lên đó đặt hoa trước mộ từng người. Mùa lạnh, bố chỉ đứng bên mộ nhìn trong im lặng, hoặc gạt tuyết trên bia để nhìn tên và ảnh của họ. Có một lần bố lên đó đang đêm khi trời lạnh mười độ âm cho đến lúc trời sáng. Bác sĩ Hardy nói nhờ phép lạ bố mới chịu đựng được chứ không thì chắc chắn đã chết. Cũng có người cho rằng bố thoát chết nhờ uống quá nhiều rượu lúc ngồi bên mộ.
Bây giờ tôi đang chạy băng qua cánh đồng cỏ miền thảo nguyên, cảm thấy háo hức. Cỏ cao tới bụng làm tôi có cảm tưởng  mình đang chạy xuyên qua nước. Cỏ như nước, quật vào người làm tôi nhột. Mẹ thường đọc truyện cho tôi  nghe về những người da đỏ và thiên nhiên. Tôi rất thích tên các loài hoa và đòi mẹ đọc những truyện về hoa. Thật êm đềm. Rắn chuông chúa, gậy vàng, long vũ đa sắc, Susan mắt đen, đậu Hà Lan vảy nên lá bạc, cỏ lưỡi chó, sao băng. Có những đêm nằm một mình không ngủ được, tôi nhẫm đọc đi đọc lại những cái tên đó, đọc mãi cứ tưởng như mẹ đang đọc cho tôi nghe giống như cách mẹ thường bắt tôi học những từ mới, mỗi tuần  tôi phải học ba từ mới.
His lần tôi bị té. Tôi không khóc. Nhưng lần thứ hai thì đầu gối tôi bị cạnh đá bén cứa rách và tôi chỉ biết khóc. Khóc nhưng vẫn chạy dọc con sông bang bạc ánh trăng, cúi mình chạy qua bên dưới rặng liễu, nhảy qua một con ếch nhỏ rồi vào vùng đất toàn những cây tuyết tùng nơi có mái lều tranh của chúng tôi.
Một lần tôi nghe có tiếng động phái sau và dừng lại. Tôi sợ hãi, như tôi vẫn sợ mỗi khi con quái vật xuất hiện trên tivi. “Con không nên coi những cái vớ vẫn đó”. Bố thường bảo thế và ông tắt tivi khi thấy tôi sợ. 
Giờ đây rừng mênh mông. Bóng tối. Trơn nhớt, nổi gai ốc, ghê rợn những thú trong rừng, thú có túi, rắn và chó sói. Có thể có quái vật nữa, như những khu rừng trong tivi. Người da đỏ luôn tin rằng có quái vật trong rừng.
Tôi chạy. Cần phải tìm bố. Phải báo cho bố biết.
Tôi nghĩ về những thứ mẹ đọc cho tôi nghe về người da đỏ thường làm khi còn sinh sống ở đây. Tôi muốn mình cải trang thành người da đỏ. Tôi ao ước mình được đeo mặt nạ da bò như họ mỗi khi nhảy múa quanh ngọn lửa. Hoặc đeo vòng cổ kết bằng móng gấm xám Bắc Mỹ, để chứng tỏ mình là người can đảm nhất. Hoặc vẽ những vạch đỏ như máu trên cánh tay, mỗi vạch là dấu tích mỗi lần lâm trận. 
Họ thường tìm tôi, bố và mẹ, sợ tôi đi lang thang trong rừng, nhưng thường thì tôi đến mái lều tranh, chơi trò đóng vai người da đỏ, ngước mặt nói chuyện với bầu trời như người da đỏ, đứng nhìn những con sói xám trên cỏ, rồi khóc, rồi cười trong khi vầng trăng bạc lên cao trên bầu trời đêm lowa.
Tôi đã thấy bóng mái nhà tranh nhỏ qua những cây tuyết tùng. Nó nằm giữa khoảng đất trống. 
Lê Tân – Kiến thức ngày nay – 303 - 1999
Cháu sợ, bác Mike! Cháu sợ lắm!
 Và tôi khóc. Tôi không muốn khóc, nhưng không cầm được.
Bác Mike nhìn tôi với ánh mắt vừa hiền từ vừa bối rối. Các nông dân ở đây đều nhìn tôi như thế khi tôi khóc.
Rồi bác đến vòng tay ôm lấy tôi, hơi xiết lấy người tôi. Bố chưa hề làm như thế với tôi, dù khi tôi khóc, chỉ nói rằng con trai như thế không tốt, nhất là hai người đàn ông ôm nhau thì rất khó coi.
Bác Mike lấy khăn ra lau mặt cho tôi. Cái khăn thơm mùi bạc hà. Bác thường bỏ kẹo bạc hà trong túi quần. 
Cháu muốn ăn kẹo bạc hà không?
Cháu thích lắm.
Tôi cầm lấy cái khăn trong khi bác ấy lấy kẹo. Tôi đưa trả lại khăn nhưng bác ra dấu cho tôi cứ giữ lấy.
Cháu nhớ những gì bác nói không, Bobby?
Dạ nhớ.
Hãy nói với bố cháu ra tự thú nhé.
Dạ…
Vì ông thị trưởng không muốn mất thì giờ, ông ấy không thích bố cháu, chắc cháu cũng biết.
Họ cho chó đi kiếm bố cháu như trong phim phải không bác?
Chó đã cho đi từ lâu rồi.
Còn trực thăng?
Cũng đã từ lâu rồi.
Cháu sợ trực thăng lắm!
Bác cũng ghét thứ máy bay đó, bay long vòng, làm việc linh tinh!
Ông lau mồ hôi trên mặt.
Nếu bố cháu có ở gần đây, hãy nói lại bố cháu rằng họ đang kiếm đấy nhé?
Cháu hứa…
Hình như tôi sắp khóc lần nữa.
Ông nhìn tôi một hồi lâu rồi lại ôm lấy tôi, xiết nhẹ.
Bác rất buồn vì chuyện này, Bobby.
Chắc bố cháu cũng thế, cháu sẽ cầu nguyện cho bố cháu, cháu sẽ cầu Đức Mẹ, như mẹ cháu đã dạy.
Bác sẽ trở lại sau.
Nói rồi ông bước nhanh lại chiếc xe lớn vẫn còn bốc mùi bụi đường lẫn mùi dầu và hơi nóng. Vào trong xe, ông vẫy nhẹ tay với tôi rồi vòng xe lại. Chẳng bao lâu chiếc xe mất hút, chỉ còn lại đám bụi mù mà tôi trong giống như vầng sáng bạc trong ánh trăng.
Tôi vào nhà, lên gác, vào phòng ngủ của cha mẹ tôi trước kia. Mẹ có treo trên tường một bức tranh đóng khung hình Đức Mẹ đồng trinh. Bà thường bảo rằng Đức Mẹ hay lắng nghe lời cầu nguyện của trẻ em… nhất là những đứa trẻ không bình thường. Tôi cố nén không khóc trong lúc cầu nguyện. Đức Mẹ nhân từ. Đôi lúc tôi bối rối. Mẹ lúc còn sống đã viết cho tôi nhiều, rất nhiều nhưng tôi vốn hay quên những lời kinh cầu. Đức Mẹ bao dung. Lần này bỗng dưng tôi không quên, gần như không sót lời nào. Vừa cầu nguyện tôi vừa thắp cây nến tạ ơn nhỏ mà một tu sĩ cho mẹ tôi trong một lần đến đây. Mùi diêm sinh từ que diêm. Mùi sáp từ cây nến. Ánh sáng vàng chiếu lên bức tranh Đức Mẹ. Tôi đọc lại bài kinh cầu, e rằng Người không nghe hay vì lý do nào đó.
Tôi ra ngoài, tin chắc mình biết nơi sẽ tìm thấy bố. Có một cái lều tranh trên đồi. Bố và chú thường đánh cờ ở đó. Chú chết ở chiến trường Việt Nam. Thằng trời đánh. Bố thường gọi chú như thế mỗi khi say. Chú Win và mẹ được chọn ở nghĩa trang Harrison. 
Lê Tân – Kiến thức ngày nay – 303 - 1999
Đúng như tôi nghĩ, ông ta quẹo vào con đường trải sỏi của chúng tôi, thắng rít bánh trước căn nhà. Một cái ăng – ten dài đong đưa phía sau xe khiến chiếc xe của ông vốn đã đường bệ, lại càng thêm phần dữ tợn. Ông là cảnh sát trưởng Mike Rhodes.
Ông nhảy ra khỏi xe khi máy xe chưa tắt hẳn. Trong tay trái ông là khẩu súng lục. Băng tuổi bố nhưng ông mập mạp hơn. Cả hai đều năm mươi. Họ là những người đầu tiên cùng tham gia cuộc chiến ở Việt Nam. Và cũng như nhiều cựu chiến binh khác đã tham gia Thế chiến thứ hai, chiến tranh ở Triều Tiên, họ đều nghĩ rằng cuộc chiến ở Việt Nam không thể gọi là một cuộc chiến đúng nghĩa. Năm mươi ngàn người Mỹ đã chết trong cuộc chiến chết tiệt đó. Bố thường nói như thế.
Một điều nữa về cảnh sát trưởng Mike. Ông là cha đờ đầu của tôi.
Bobby, bố con có nhà không?
Vừa nói, ông vừa tiến lại như sắp đánh tôi… hay sắp làm cái gì đó.
Bố cháu lên tỉnh. Làm sao bác lấy được khẩu súng vậy?
Không đáp, ông đến gần tôi hơn. Người ông ướt mồ hôi và thoang thoảng mùi nước hoa như mới cạo râu xong. Ông là tôi sợ. Cũng như thái độ của bố tôi làm tôi sợ khi ông nổi cơn thịnh nộ và tìm cách trút cơn giận thường làm tôi sợ…
Bobby, bác muốn biết bố cháu đang ở đâu.
Bố cháu không có nhà, cháu nói thật mà.
Ông nắm tay tôi. Những ngón tay ông làm tôi đau.
Bobby, cháu phải nghe lời bác.
Ông vẫn điềm tĩnh. To lớn trong bộ sắc phục ka-ki, mồ hôi ướt đẫm hai cánh tay ông ta.
Bobby, cháu phải suy nghĩ chín chắn, phải suy nghĩ như một người bình thường, cháu hiểu bác nói không?
Thỉnh thoáng có người bảo tôi như thế. Năm lên bảy tôi nghịch ngợm, trèo lên một chiếc xe máy kéo và té. Từ đó tôi không bình thường nữa. Họ nhắc cho tôi nghe chuyện cũ. Đó cũng là lời mẹ tôi thường nói. Thằng Bobby tội nghiệp, nó chẳng bao giờ trở lại bình thường được nữa. Họ vẫn nói thế. Ở trường, tôi chẳng thể nào đọc chữ thông thạo. Họ kèm riêng, nhưng tôi không tài nào nhớ những con chữ dù rất cố gắng. Những khi đó tôi thường khóc. Tôi đã khóc rất nhiều trước khi rời bỏ mái trường năm lên mười bởi những đứa bạn gọi tôi là “Thằng đần” và chúng thường xuyên chế nhạo tôi.
Cháu lắng nghe đây, bác Mike.
Cháu biết ông Ken Ohlers ở nhà băng không?
Biết
Bố cháu giết ông ấy cách đây một giờ. Bắn ông ấy bằng khẩu súng colt 45 bố cháu dùng ở mặt trận Sông Bé ngày xưa.
Ôi, đồ chết tiệt! Sao bác lại nói thế!
Bác xin lỗi, Bobby, nhưng đó là sự thật.
Cháu sợ lắm, bác sắp làm hại bố cháu phải không?
Không, bác chỉ thi hành nhiệm vụ. Vì thế bác cần sự giúp đỡ của cháu. Nếu cháu gặp bố cháu thì hãy khuyên bố cháu ra tự thú. Nghe bác đây, mẹ cháu mất rồi, ông ấy chỉ còn mình cháu. Cháu là người duy nhất có thể khiến ông ấy nghe mà thôi.
Lê Tân – Kiến thức ngày nay – 303 - 1999
Khi tôi đến chuồng bò, mảnh trăng lưỡi liềm đã vắt ngang bầu trời đêm tháng chín. Con chim lợn, luôn đậu trên cây du già bên thung lũng, đã cất tiếng hú vang trong màn đêm miền thôn dã lowa này.
Hai mươi phút đầu tiên tôi quét dọn các chuồng, gom những đám rơm vương vãi trên sàn rồi rãi một lớp mạt cưa để hút ẩm và tẩy mùi hôi. Nuôi bò sữa rất bận rộn.
Làm công việc thường nhật mà tâm trí tôi cứ ở đâu đâu. Tôi chỉ nghĩ đến khẩu colt 45 cũ kỹ ông ấy dùng trong quân đội. Thường thì nó nằm trong bao súng treo trên móc trong căn phòng dư trên lầu, nơi ông ấy đã dọn đi sau khi mẹ mất hai năm trước vì bệnh ung thư. Hình như căn bệnh ấy di truyền trong gia đình mẹ. Bố nói bó dọn đi vì bất cứ lúc nào ở trong phòng cũ, nằm trên cái giường quen thuộc của hai người, bố lại khóc. Mà bố thì kiêu hãnh, ngạo nghệ lắm, thường nói đàn ông mà khóc thì không hay chút nào. Lại nữa, một đêm say bố kẻ rằng chỉ vài phút sau khi vào phòng, bố đã nói chuyện nói hồn ma của mẹ và bố sợ. Vì thế bây giờ bố luôn đóng cửa phòng đó và ngủ trong căn phòng nhỏ dưới nhà.
Tôi muốn biết bố đang ở đâu. Tôi muốn biết bố đang làm gì.
Bố đi ba tiếng trước, nói sẽ trở về cùng tôi ăn tối. Nhưng bố không về.
Đi ngang qua căn phòng đó, tôi không thấy cái bao da và khẩu súng đâu nữa.
Rải mạt cưa các chuồng xong, tôi ra ngoài đứng trong bong tối nóng bức, bóng tối bao phủ khắp các ngọn đồi miền quê lowa Trên trời lấp lánh ánh sao. Mùi cay cỏ thoảng từ thung lũng gần cạnh. Mùi gỗ, như mọi mùa thu, từ rừng thông nhè nhẹ đến. 
Hình dáng to lớn của căn nhà lộ rõ mồn một, lừng lững trong bóng tối. Toa xe chở bắp đậu cạnh tháp chứa nhắc tôi những công việc tất bật của ngày mai.
Chỉ có một lý do duy nhất khiến bố đem khẩu súng chết tiệt đó lên tỉnh. Tôi mừng vì mẹ không có ở đây. Mẹ rất nhạy cảm. Chắc là mẹ đã trải qua nhiều năm tháng gây go: nợ nần của bố không trả được vì cơn lũ đã cuốn sạch tất cả và nhà băng buộc phải gia hạn cho bố tôi  ba tuần để thu xếp công nợ, nếu quá hạn, chúng tôi sẽ mất nông trại. Tuy đã cho thêm thời hạn, nhưng sáng nay bố nhận được một cú điện thoại cho biết nhà băng phải làm thủ tục  để bán đấu giá nông trại. Đến trưa thì ông Ken Ohlers ở nhà băng đến gặp bố tôi  trước cổng nhà. “Ông Verne này, thời thế không như trước nữa, chúng tôi không mở nhà băng để làm việc linh tinh, ông thử đi vay nhà băng khác coi. Chúng tôi sẽ chỉ cho nông dân lowa các người vay cứt mà thôi dù các người có thành công hay không. Chúng tôi không cho vay dễ như tụi này để rồi bị rắc rối như tụi này đâu!”.
Sau đó bố lên tỉnh với khẩu súng.
Xa xa. Về hướng Bắc, tôi thấy bốc lên một cụm bụi đường, trong đám bụi là một chiếc xe hơi màu xám. Tôi nhận ra nó ngay lập tức.
Lê Tân – Kiến thức ngày nay – 303 - 1999