honnhanbenvung.com

Cò đăng ký xe – Trò bịp ở Hà Nội

Hội cò vạc phần lớn là thanh niên, ăn vận khá lịch sự, kẻ áo da, quần bò, giày khủng bố, người comlê, cavát chỉn chu, có vị còn có điện thoại di động giắt túi.

Một buổi chiều muộn, đứng chờ bạn gần phòng thu thuế trước bạ ô tô, xe máy (G23 - Thành Công - Hà Nội) tình cờ tôi nghe được cuộc đấu khẩu kịch liệt của nhóm thanh niên tụ tập cạnh đấy. Nhặt nhạnh trong mớ ngôn ngữ dễ sợ của họ, tôi đoán ra đây là một hội “cò vạc” đang cãi vã, hăm họa nhau vì có kẻ chơi không đúng luật. Mặc dù hiện tượng những người môi giới làm thủ tục nộp thuế trước bạ và đăng ký xe máy (xin tạm gọi là cò đăng ký xe) làm ăn ở đây đã có từ lâu nhưng sự tò mò vẫn khiến tôi ngay sáng hôm sau đến trước cổng 23 Thành Công và chờ đợi.

Còn 45 phút nữa cơ quan mới làm việc mà trước cổng đã có dăm người chờ nộp thuế, đi xe biển trắng mới tinh. Bên cạnh tôi, một người vừa đỗ xe đã có một thanh niên lân la đến hỏi: “Anh ơi, làm cái này lâu lắm, đưa em làm hộ cho, vừa nhanh vừa đảm bảo, chỉ cần anh cho em ít tiền hút điếu thuốc, uống vại bia là được". Chỉ đến khi giở hết mọi chiêu tán tỉnh lẫn khích bác mà không có kết quả, biết nhắm phải xương, anh ta mới bỏ và ngay lập tức lao đến đón đầu chiếc xe vừa tới.

Bãi đỗ xe đã kín chỗ, người và xe tràn cả đường Nguyên Hồng. Người đến nộp thuế rất đông mà số người giải quyết lại ít nên những ai nửa buổi mới đến thì ít nhất phải đi thêm một buổi nữa. Cả phòng thu thuế tràn người. Bàn viết tờ khai hết chỗ, người ta kê cả lên tường và yên xe để viết. Trước các cửa nhận hồ sơ, mọi người chen lấn xô đẩy nhau. Hầu như ai cũng sốt ruột muốn làm ngay, sẵn sàng chịu tốn kém một chút. Nhờ tâm lý đó mà bọn cò có đất làm ăn.

Hội cò vạc phần lớn là thanh niên, ăn vận khá lịch sự, kẻ áo da, quần bò, giày khủng bố, người comlê, cavát chỉn chu, có vị còn có điện thoại di động giắt túi. Rất dễ nhận ra họ bởi dáng điệu tự tin, ánh mắt quan sát, tìm kiếm lia khắp nơi và cái lối đi đi lại lại, lân la hết chỗ này đến chỗ khác. Những người này đi theo hội, ai làm nấy hưởng, nhưng phải tuân theo luật lệ ngầm đặt ra cho cả giới cò vạc ở đây, nhất là về giá cả. Vào những ngày đông người nộp thuế, giá được quy định là 60 nghìn. Lấy 50 nghìn là phá giá, lấy hơn cũng không được. Thường thì các cò vẫn lén lút hạ hoặc nâng giá và nếu bị phát hiện thì kẻ chơi không đẹp sẽ bị rắc rối to. Vụ xung đột mà tôl chứng kiến ở trên cũng bắt nguồn từ việc một cò lấy 80 nghìn, bị cả hội xông vào đòi đánh vì: “Mày với bọn tao cũng làm như nhau, vậy mà mày đòi ăn hơn bọn tao à?". Thường những vụ ẩu đả như vậy diễn ra sau hậu trường, khi màn hạ, Phòng Thuế đóng cửa và mọi người đã về hết.

Biết các chủ xe thường e ngại, sợ bị lừa, dân cò xe tìm mọi cách làm cho họ an tâm. "Ngày nào bọn tôi chả làm cho hàng mấy chục người. Đằng kia có mấy người cũng đang nhờ làm kia kìa”. Đa số cò đều nhận mình có móc ngoặc với nhàn viên thu thuế, “màu” thì chi theo tỉ lệ mình một, họ hai, cốt để khách tin là có thể mất tiền để được làm nhanh. Gặp phải người cảnh giác và không quá ngờ nghệch, cò xe sẽ bảo: “Đây chỉ là dịch vụ làm hộ thôi chứ không có gì lắt léo cả. Tôi có kinh nghiệm, lại quen biết, việc sẽ chóng hơn". Còn khi bắt được "gà", lời mời mọc trở nên cực kỳ hấp dẫn. Không ít người giao hồ sơ cho cò (đông đến gần hai chục tên) và ...chờ đợi.

Cò xe hầu như chỉ có thể co kéo người đến nộp thuế ở phía ngoài cổng. Phòng thu thuế cương quyết không cho chúng hoạt động ở bên trong. Đội quân khá đông đảo này cũng đều bị cán bộ nhân viên ở đây quen mặt, họ nhất định không nhận hồ sơ do bọn này đưa vào. Thế nên cầm hồ sơ của khách, cò đi vào phía trong ngồi... chơi, mươi phút sau cầm ra đưa khách bảo: “Tôi đã nói với họ rồi đấy. Bây giờ anh vào lấy tờ khai, điền vào rồi nộp hồ sơ, khi người ta gọi tên thì đóng tiền, thế là xong". Vị khách mừng rỡ nhận lại hồ sơ, trả tiền rồi đi vào để chen chúc, chờ đợi, làm tất tần tật những việc mà anh ta trả tiền để khỏi phải làm, an tâm là đã được gửi gắm, không hề biết rằng mình không những mất tiền mà còn mất không ít thời gian.

Nộp thuế trước bạ trước khi đăng ký xe máy chỉ dđơn giản là một thủ tục nhỏ mang tính giấy tờ, hoàn toàn không phải là hoạt động buôn bán gì, thế nhưng dịch vụ cò rất phát triển, vả lại, để nộp được trước bạ thì cũng còn hơi mệt. Trong khi ở những lĩnh vực khác, cơ quan thuế phải tuyên truyền, cổ động, giục giã, thúc ép thì ở đây, người dân lại rất vất vả, hoặc phải mất tiền để mau chóng được... nộp tiền.

Cấm không lại, công an giải tán mấy lần không xong, chỉ ít lâu là đâu lại vào đấy, phòng thu trước bạ chỉ còn cách nhắc nhở mọi người trên loa phát thanh. Mặc dù loa phát gần như suốt thời gian làm việc, đội quân cò vạc này vẫn rất đông và vẫn làm ăn được. Khó tìm ra biện pháp hữu hiệu nào ngoài việc những người nộp trước bạ xe máy phải cảnh giác với dân cò xe, tự mình làm mọi thủ tục. Bên cạnh đó phòng thu thuế cũng nên có biện pháp tạo điều kiện để các chủ xe thực hiện nghĩa vụ công dân cùa mình một cách dễ dàng nhanh chóng hơn.

12/04/2016 , Báo GĐ&XH số 14 (63)/2000 – Thanh Nhàn

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *

Bình luận mới